Con đường MMO ngày ấy, bây giờ còn bao nhiêu người làm..
Bài này thực sự muốn viết từ rất lâu rồi, nay có dịp, ngồi tĩnh tâm lại, hồi tưởng về những gì mình đã làm và trải qua. Chia sẻ với các bạn, các anh em cũng từng đi chung con đường ngày ấy..
Pro hay cao thủ cỡ nào thì cũng phải bắt đầu từ những con gà con mà thôi
Mình làm MMO từ 2011 - 2012, bắt đầu là 1 chú gà con không biết gì ngoài tí kiến thức về cài win, sửa lỗi unikey, cài office cho gái lấy le. Tất nhiên là cái thời sinh viên đó (sinh viên IT đàng hoàng nha), thì khái niệm kiếm tiền Online nó có 1 ma lực hết sức mãnh liệt, ngồi nhà gõ phím mà có tiền thì ai mà không khoái.
Thời đó tư liệu còn ít, các khái niệm cơ bản cũng không có nên cũng chả biết đường nào mà search google, tất cả hầu như đều lan truyền theo dạng “rỉ tai” và trong các hội nhóm siêu kín. Nó cũng tương tự như các tut/trick fb bây giờ, nhưng mà thời đó mỗi “mánh” nó kiếm được hàng trăm hàng tỉ, nên tất cả đều kín như bưng và hầu như không thể nào tìm thấy trên bất kì diễn đàn hay trang web nào.
MỚI BẮT ĐẦU, GẦN NHƯ AI CŨNG SẼ BỊ LỪA
Quả lừa đầu tiên và dễ thấy nhất đó là cái hội tuyển dụng gõ capcha, click quảng cáo, làm survey.. để kiếm tiền. Nhưng với newbie chả biết gì thì cái gì càng dễ càng ham. Tiền ít tiền nhiều không quan trọng, căn bản ai cũng muốn trải nghiệm qua cái cảm giác “ở nhà gõ phím kiếm tiền”.
Mình có làm cái job gõ capcha này được ít bữa nhưng khi hỏi về cách thanh toán cũng như phương thức hoạt động thì đa số đều không được phản hồi. Sau này mới biết cái gõ capchat này nó cũng tuyển gà giống như đại lý, thằng lead sẽ lãnh về 1 cục xong nó đem chia lại cho đám bên dưới, số tiền ít nên đem chia cũng chả được bao nhiêu, nhưng “vì nó dễ” nên ai cũng đâm đầu vào làm, ít bữa lại nghỉ, cho tới cuối cùng thì mình cũng chưa nhận đc đồng nào từ mấy cái này.
CŨNG THỬ REUP YOUTUBE KIẾM TIỀN
Thời điểm đó thì Youtube nó chưa siết bản quyền ngặt ngèo như bây giờ, số người sáng tạo nội dung ở VN cũng rất ít. Đa số chọn con đường đơn giản và ít tốn kém hơn đó là reup. Chỉ việc lấy video về xoay ngược lại là xong. Có thời điểm mình tạo mười mấy channel 1 ngày, upload liên tục, thuê cả mấy đứa sinh viên nó up dù. Cái nào lên thì ăn, xịt thì bỏ luôn. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, tháng đỉnh cao thì kiếm được tầm 3-4K. Thời điểm đó hầu như chưa có khóa học nào về Youtube, ai ăn được thì cứ ăn thôi, chủ yếu là anh em truyền tai nhau và truyền nghề theo dạng "sư phụ, đệ tử".
Sau này, cùng với sự phát triển của vấn đề bản quyền, Reup gần như chết hẳn, không có cửa dành cho dân ăn xổi như mình.
LÀM DROPSHIP VỚI SHOPIFY
Cái này do 1 lần vô tình đọc được series của 1 bác gì đó trên diễn đàn warrior. Đại loại là bác ấy làm website, bán đồ về thế giới phù thủy Harry Potter cho khách hàng tại Mỹ, hàng thì lấy từ Trung Quốc. Mô hình Dropship nói đơn giản là bạn bán hàng tại Mỹ, khi có khách đặt hàng thì bạn order trực tiếp từ Trung Quốc (chủ yếu là Aliexpress) nó sẽ ship qua tận nay khách hàng. Giá từ Aliexpress là 1 thì bạn có thể bán lên 5 hoặc 10. Lúc ship thì nó vẫn ghi địa chỉ công ty của bạn chứ ko ghi gì liên quan tới Trung Quốc hay kho hàng cả.
Mình cũng thử bắt đầu với các ý tưởng, và cuối cùng lựa chọn mảng đồ dùng cho thú cưng (Bên Mỹ thì thú cưng xếp trên cả đàn ông). Đăng ký tài khoản Shopify, setup themes, payment các kiểu. Hầu hết các bước này đều có các plugin tự động để làm, cả tốn phí và miễn phí. Bạn import mặt hàng cần bán trực tiếp từ Aliexpress vào website của bạn. Khách mua sẽ thanh toán trực tiếp bằng paypal hoặc visa (bên Mỹ nó trả trước, chứ ko có ship COD như ở Việt Nam).
Sẽ có bạn hỏi, tại sao Aliexpresss bán cái vòng cổ cho chó 2 usd mà bán qua Mỹ 10 usd vẫn có người mua, vấn đề ở đây là ai tiếp cận khách hàng trước, khách thấy hàng của bạn trước thì sẽ đặt hàng luôn chứ ko có chuyện đi dò giá, căn bản thì 10 usd với Mỹ nó bé, nhưng *23K tiền việt nó thành 230K lại nhiều.
Vấn đề tiếp theo là kéo traffic, bây giờ biết bán cho ai đây. Thời đó thì vít ads FB là cách ngon lành nhất, content thì hết sức đơn giản, chủ yếu là 1 cái ảnh, 1 2 dòng caption rồi cái link tới web, xong vít ads tẹt ga (không như content ads vn dài loằng ngoằng rồi AIDA các kiểu). Lúc đó mỗi ngày tính ra các chi phí thì lời mỗi ngày được tầm 50-70 usd. Sau này nghĩ lại, lúc đó mà liều hơn, có lẽ ăn được nhiều hơn. Một thời gian sau thì fb nó update hầm bà lằng, chạy toàn lỗ, tut trick cũng bị fix cả, ko kiếm ăn được nữa nên bỏ.
VẪN LÀM DROPSHIP NHƯNG LÀ TỪ VIỆT NAM SHIP QUA MỸ
Kèo bán hàng chó mèo fail thì mình lại tìm được 1 sản phẩm mới, đặc biệt kênh kéo traffic lần này nó hoàn toàn là free traffic. Vốn là công ty cũ của mình có 1 sản phẩm điện tử, sản phẩm này nó sử dụng cho các máy CNC đời cũ, rất khó để mua. Bên mình là 1 trong 2 công ty ở VN còn sản xuất, mình có deal với công ty là bây giờ nếu có order, mình sẽ tự mua lại của công ty để đem đi bán. Công ty lấy cứng 2tr 1 sản phẩm còn mình thì bán lên 3tr5 ^^. Toàn bộ info về công ty, nơi sản xuất, đều là dán nhãn của mình hết.
2 kênh bán chính là Website, Ebay. Kênh kéo traffic là Forum và Youtube. Tất nhiên cũng phải cần 1 trình tiếng anh kha khá. Tự mình làm web, làm các video hướng dẫn có Engsub, dù ko chuẩn lắm nhưng nhìn chung thì đọc vẫn hiểu. Vẫn phải nói là ko hiểu sao đám Mỹ nó rất hào sảng, ví dụ người Việt mình mua hàng thì cân đo đong đếm, đòi test rồi đòi đổi trả hằm bà lằng. Mẽo nó thấy thích là chuyển tiền luôn, ship 1 tuần nó cũng chờ. À vấn đề ship tưởng như phức tạp nhưng nó eazy lắm, mình lấy hàng + địa chỉ giao cho mấy công ty ship, ko phải trực tiếp với DHL hay các dịch vụ khác, nhưng nó đảm bảo hàng sẽ đi và tới, thế là đủ. Tiền ship thì bên mua hàng trả luôn.
Cái bài post trên forum của mình vẫn còn, thỉnh thoảng vẫn có email tới đòi mua, mà rất tiếc mình ngừng bán rồi. Mấy cái video youtube vẫn còn đó, view vẫn tăng đều.
Lý do mình drop vụ này là bị 1 vố thằng Ấn Độ nó chơi, nó mua 20 cái trên Ebay, ship hàng xong xuôi nó report sản phẩm hư, ko sử dụng được và đòi hoàn tiền, mặc dù mình đã test+ kiểm tra rất kĩ. Paypal+Ebay thì đa số nó đứng về phía người mua nên mình thua kiện, vụ đó bỏ luôn acc Paypal, hiện tại vẫn còn nợ tiền, xù luôn. Lúc đó cũng hơi sợ paypal nó làm đơn kiện lên công an, ơn giời 5 6 năm rồi ko thấy gì. .
LÀM WEB KIẾM TIỀN GOOGLE ADSENSE
Cái này thì mình cũng có 1 bài chia sẻ sâu rồi, ai muốn có thể vào để đọc. Thời đỉnh cao cũng có thể kiếm được 300-500usd 1 ngày, tuy nhiên cũng rất hiếm. Có 1 cái mình chưa nói trong bài viết trước đó là tên miền mua thực ra là tên miền cũ, mình đã theo dõi nó 1 thời gian khá lâu. Chỉ chờ ngày chủ cũ bỏ là mình bay vào đớp ngay, tên miền cũ với toàn bộ sức mạnh từ thời gian và backlink nó vẫn còn đó. Còn về content web, có 1 trick nữa là là dùng way back machine để kiếm các content trên các website đã chết, đỡ tốn thời gian viết bài. Khi 1 site chết thì toàn bộ các content trên site cũng chết theo, google cũng sẽ bỏ index, bạn có thể sử dụng lại và nó lại tươi mới như từ đầu.
Hiện tại thì web vẫn còn đó, tiền adsense thì cũng đủ café thuốc lá đỡ phải xin tiền vợ. Thỉnh thoảng muốn bày tỏ quan điểm thì lại vào web viết bài, dù sao cũng là ẩn danh, muốn nói gì viết gì mà chả được.
THẤT BẠI VỚI MẢNG BÁN ÁO THUN TEESPRING
Mảng này có thể nói là đã có rất nhiều ae kiếm được bạc tỉ, ngay từ lúc còn sinh viên, thằng bạn ngồi chung phòng kí túc xá nó đã show tài khoản kiếm hơn 1 tỉ 1 tháng.
Công thức chung là thuê designer + vít ads bùng tiền. Không biết hiện tại các anh em đó còn làm không, còn mình cũng thử nhưng có lẽ vô sau quá nên fail, tốn vài chục củ setup rồi chạy ads nhưng xịt cả. Rồi cảm thấy mình cũng ko quá đam mê nên bỏ.
LÀM THỬ DROPSHIP SHOPEE VỚI THỊ TRƯỜNG VIỆT NAM
Mặt hàng lựa chọn lần này là túi xách. Lúc này trải nghiệm, kinh nghiệm nhiều nên cũng khá tự tin. Việc setup store, tìm nguồn hàng không quá khó, nhưng để thành công, cuối cùng vẫn quy về bài toán cơ bản nhất – Traffic từ đâu mà ra.
Đối với Shopee hiện tại, khi bạn bán 1 mặt hàng gì đó mà thị trường đã có quá nhiều sản phẩm tương tự với lượt bán tương tự thì cơ hội thành công gần như không có. Với mặt hàng túi xách của mình, khi người dùng search các keyword như túi xách nữ, túi xách nữ công sở, túi xách bigsize thì sẽ có hàng ngàn sản phẩm tương tự xuất hiện. Với tâm lý thông thường, khách sẽ chỉ mua các sản phẩm có lượt mua cao nhất (tin tưởng hơn), 1 shop mới cho dù có quảng cáo lên top 1 thì vẫn sẽ không có lượt mua (không đủ tin tưởng). Nên đối với mình, để bán được 1 sản phẩm nào đó trên shopee, thì phải buff lượt mua + lượt đánh giá trước. Mặc dù điều này vi phạm chính sách shopee nhưng gần như 99% tất cả các shop đều làm cái này. Không làm thì ko bán được hàng.
Có thể nhờ đặt hàng dùm, nhờ bạn bè đặt hộ.. Nhưng với số lượng phải lớn, vài trăm, vài nghìn, chứ có mười mấy lượt mua vẫn không ăn thua lắm.
Tóm lại là fail, cũng học đủ khóa học, mua đâu 3 4 khóa trên KT City, nhưng vẫn ko ăn thua. Nhiều khi mình biết tại sao mình fail nhưng mà ko thể cải thiện được. Nó giống như việc các thầy đang dạy về Shopee, giờ kêu thầy start lại từ đầu 1 shop mới, thì khả năng xịt vẫn cao hơn khả năng thành. Trong quá thứ thầy có case stuty thành công ko có nghĩa là làm lại 1 cái y chang sẽ thành công tiếp.
Những người làm MMO hồi ấy, giờ thế nào
Thực sự những anh em đời đầu ấy, giờ mình thấy ai cũng giàu cả. 1 số thì chuyển qua crypto, 1 số thì đi đào tạo, 1 số thì có bussiness riêng. Năm hết tết đến, ngẫm lại tuổi 30 cùng với những thăng trầm ngót ngét 10 năm "kiếm tiền online", nó vừa là đam mê vừa là cái "nghiệp .Bạn bè ae giờ có nhà có xe cả, riêng mình vẫn lận đận, vẫn phải quay cuồng với cơm áo gạo tiền, thấy cũng hơi bùi ngùi.
NGUYỄN ANH TÍN - AFF&MMO
Chia sẻ 1 chút để cho chúng mày hiểu về UG và cách kiếm tiền từ đó , thế nào là tiền bẩn v.v...
Về CashOut :
- Buy Giftcard > Bán group ( giao động 18-21k/$) cái này đòi hỏi nhân phẩm rất cao. Ngày có khi tao làm 10 con qua cả 10 (mỗi con 200$ nhân lên) có khi ngày đéo qua con nào
- eCommerce eBay , AMZ (tự mở hoặc mua acc seller > nuôi acc > list item > chờ hoặc tự mua bằng card bẩn > shipment về địa chỉ tào lao > up profit tracking > DELIVERED > Hold $ > Withdraw về Bank). Món này yêu cầu đủ thứ trên đời , về kỹ năng nuôi acc seller (vps, đăng ký tài khoản trùng với info US), xử lý đơn ship nhất là về Tracking và thông tin tài khoản .
- Offer : Thằng nào đã từng làm UG hồi beyeugroup chắc đã từng biết Zeek (giờ FBI xích rồi) , ngày đó 1 ngày tao rửa đc hơn 5k $ với nhiều trick đơn giản như : tạo tài khoản, đăng ký làm mission , nghe đến đây tụi m nghĩ mấy cái nhiệm vụ click vào đc vài xu ấy à ? Đéo có đâu, khi m click banner > hiện popup (ví dụ sìn sú chẳng hạn > m đc 0.05$ > tiếp tục click vào popup đặt mua hàng > thanh toán bằng CC > thanh toán thành công thằng chủ shop Sìn sú nó trả thằng cho tụi mày vào Wallet ( 48- 60% ). Đơn hàng 100$ tụi m có ngay 48-60$ , nên việc spam đơn + cashout lúc đó quá dễ mà ngày húp 5k$ là điều bình thường. Còn h tao cũng có site y hệt vậy nhưng chỉ share với mấy thằng đc việc chứ ko nát site.
Về Checkout Ship (nôm na là mua hàng bằng cc) :
- Walmart , Sephora , Nike , Adidas : Tụi mày mua hàng bằng CC của thẻ A nhưng thông tin shipment là của thằng B (người bên mình) , đa số là Drop hoặc Kho hàng. Để làm gì ?! Đem về VN bán (mua cái cc 10$ checkout đc đơn hàng 200$ là lãi cmn 20 lần rồi). Nên thành thử tụi m sẽ thấy nhiều mặt hàng REAL,SEAL,AUTH mấy thằng Seller VN 100$ bán có 1tr900k ( điển hình là tụi Nike Air Force)
- Ship thuê : cũng giống như trên nhưng lại làm thuê cho đứa khác !! Đứa khác là ai ?!
1.Là thằng cần mua hàng trên site nhưng thẻ VN nó ko accept > hời vl , báo giá 1$ 24k , 100$ húp 2tr4.
2. Là những thằng Seller cần nguồn hàng sll, thể loại này thường thì bị ép giá còn 10-11k / $ vì nó biết thừa m làm bẩn
3. Là những thằng Seller eBay, Amazon như tao nói phần Cashout . Mày vào store của nó trên sàn, mua hàng và ship lung tung, để nó đưa tracking cho eBay,amz lấy chênh lệch mặc dù đéo có đơn hàng nào cả. Đa số những kiểu này thì giá Trump nó rơi từ 15-18k/ $ . Tụi seller ăn chênh lệch 5-8k là chính.
4. Là những thằng cần mua dịch vụ thanh toán trên web (netflix , pornhub , javhd v.v...) những thằng này thường bị ép giá theo thị trường cạnh tranh hiện tại
Tổng kết :
Lợi nhuận khủng thì đi đôi với rủi ro. Muốn làm nghề này tụi m phải có 1 ít vốn, 1 ít hình dung về việc làm sao cho an toàn từ Cash đến Ship. Và cuối cùng là chấp nhận mất tiền nếu xui ( vì đơn giản tụi m làm ko phải lúc nào site cũng SHIPPED , tiền mua thẻ, mua socks5 , thuê software fake máy , thuê vps v.v... và tiền bị scam những cái trên nữa.
Cũng lâu chưa có bài, kinh nghiệm TUT ship hay tool gì mới để share cho mọi người. nay leech bài viết này lên để mọi người đọc và hiểu cách hoạt động của một drop và cũng hy vọng các drop chủ động up bài tìm shipper chắc tay để cùng phối kết hợp. từ đó đẩy mạnh thêm hoạt động của vietug.hy vọng là không vi phạm nội quy :))
VIẾT CÁI HỒI KÝ ANH EM ĐỌC CHO VUI, MỌI THỨ MÌNH VIẾT DƯỚI ĐÂY HOÀN TOÀN RÚT RA TỪ NHỮNG GÌ THỰC SỰ XẢY RA VỚI BẢN THÂN, KO CHÉM GIÓ, CŨNG KO THÊM THẮT, CŨNG CHẲNG LEECH LIẾC GÌ TỪ AI. XIN LỖI, VĂN MÌNH KO HAY NHƯNG SẼ CỐ GẮNG HẾT SỨC VIẾT CHO RÀNH MẠCH. HERE WE GO …
DROP
Ấp ủ dự định viết 1 cái hồi ký/ tut cho drop từ lâu lắm rồi. Hôm nay rảnh, ngồi ngẫm lại cái quá trình vào UG của mình thấy cũng bão bùng, sóng gió phết. 4h sang, mắt mờ căm, type sai lien tục, lại them cái Word nó cứ cắt bỏ dấu bực cả mình, anh em rang đọc vậy.
Hmm, bắt đầu từ đâu ta. Chắc là từ hồi mình mới vào UG. Chắc tầm 2-3 năm trước thôi. Mình là du học sinh US, 6 tháng đầu tiên qua Cali ko có việc làm them, tiền chi tiêu gia đình cho có hạn, mình bị bệnh nên chỉ hạn chế mang giày + ko đứng lâu dc nên mấy việc chạy bàn làm nhà hang bên này là khó với mình.
Thế rồi 1 ngày mình nhận dc tin nhắn trong 1 diễn đàn tin học mà mình tham gia ( mình có post 1 số về vấn đề du học Mỹ trong đó ), người đó hỏi mình về mua hang, giá cả linh tinh bên US, mình vui vẻ trả lời và có nói chuyện qua vài tin nhắn. Rồi người đó hỏi mình nhận hang dùm, trả tiền cho mình và nói đó là tại họ ko ở Mỹ nên ko nhận dc đồ. Mình nghĩ bụng sao kiếm tiền dễ quá, đi hỏi 1 ông bạn thì ng ta kêu coi chừng xài cc chùa mua hang. Mình cũng ghê ghê nên về hỏi thẳng ông kia thì ông ấy nói đúng là cc chùa thật. Đó là lần đầu tiên mình nghe về từ UG….
Nhưng quả thật lúc đó mình rất cần tiền nên quyết định làm liều 1 phen. Giao add các thứ cho họ nhưng ngồi chờ hoài ko thấy hang về. Bẵng đi 2-3 tuần, mình quyết định vào google tìm hiểu về UG. Vào những bài lưu trữ thì thấy địa chỉ mấy web như vnc, vhc, cardchua, azs ….. nhưng vào cái thì die, cái thì phải có invite. Cuối cùng chọn dc cái duy nhất có khả năng đăng ký dc thành viên là azs. Fee nhớ ko lầm là 25 LR thì phải. Lúc đấy còn chả biết LR là cái gì Lại google tiếp. Giờ mới ngẫm lại google mang lại cho mình nhiều thứ quá Rồi tìm cách mua LR qua Western Union, chuyển qua exchanger lằng nhằng các kiểu mãi mới xong, bỏ 50$ ra mua giỏi lắm dc 35LR, nhưng cuối cùng cũng bỏ 25$ ra tạo acc azs. Rồi, UG là đây…
Haizzzz, vào forum, newbie cũng chả biết làm gì, đọc mấy bài forum thì toàn bảo tìm topic cũ ng ta có chỉ hết. Nghĩ bụng : nói chuyện như oOo ấy. Cái search tool thì cùi bắp, tìm sao ra cái cần tìm giữa 1 đống hỗn độn bùi nhùi ấy, thả ko trả lời thì thôi, cái gì cũng bảo tự tìm đi thì lập forum làm cái đếch gì =.= Tìm dc vài thong tin về thuật ngữ drop/shipper thôi. ( nhưng cũng quan trọng phết ) Thấy ko được, coi như phí $25 reg acc rồi T___T
Điên lên vào forum zing lập topic nhận làm drop ở US :-SS. Thế mà cũng có ng pm, gà có pro có. Đợt hang đầu tiên mình nhận là hang Verizon. Các pro có biết số lượng bao nhiêu ko ? 80 thùng thẻ nhớ + tai nghe bose IE2 $450/ thùng. Fedex nó vứt che luôn cái cửa nhà luôn. Lần đầu nhận mình mặt cắt ko còn giọt máu, vào nói với shipper là mình định trả hàng.
Nhưng cuối cùng mình quyết định găm hàng chờ 2 tuần xem có động tĩnh gì ko mới tính tiếp. Sau 2 tuần ko có gì xảy ra mình quyết định send về VN cho shipper với tỉ lệ hàng 60/40 như thỏa thuân trước vì mình ko có vốn. Làm dc 1 đợt xong ko thấy họ ship nữa, rồi nick đấy off luôn từ đó tới giờ. Hỡi ơi, pro xưa còn nhớ tôi chăng, giờ người lưu lạc phương nào rồi T____T Rồi cũng từ đó mình có vốn + làm vài đợt hàng với 1 số ng khác. Nhưng kể ra có 1 lần đầu tiên cũng là lần duy nhất ( tới bây giờ vẫn còn thấy kỳ lạ + nhớ mãi ) : Bị SHIPPER scam …..
Nó ship về add mình ký nhận con Nikon D300s giá 1k6. Thỏa thuận là nhận hàng camera, chia cho drop 25% giá trị hàng ( ngày đó ngu vãi, drop mà ăn có 25% T___T Drop nào mới vào nghề ko có vốn thì nhớ đòi % cao vào nhé, kiếm được 1 thằng drop có đạo đức nghề nghiệp khó lắm, điển mình là mình hahaha ). Nhận xong, nó bảo chuyển cho trung gian của nó ở cùng city với mình. Mình chuyển xong thì nó lặn luôn ko thanh toán. Mình lien lạc với trung gian của nó thì ng ta bảo ko giúp dc gì.
Kỳ đó khốn khổ khốn nạn vì nó, định bụng có chắc 400 nên tiền để dành của mình đem ra xài hết, ai ngờ …. Có tin là trong túi mình lúc đó ko có nổi 5$ để đổ xăng ko ? Cũng may nhớ ra còn hộp tiền xu $44 ( nhớ mãi con số ) mà mình sống qua dc tháng đó = …. mì gói. Ai bảo du học là sướng ? Ko có tiền tủi thân như chó ấy. Nhiều người bố mẹ cày bục mặt mới có tiền cho con cái qua trời Tây bươn chải tự lo cái ăn cái ở + học phí với ước mơ có 1 tương lai khá hơn chứ ko phải cứ đi du học là giàu đâu ạ.
Nó scam xong ignore nick mình luôn, tạo nick khác add friend thì nó vẫn add nhưng nghĩ bụng nó ở VN sao đòi dc tiền, thôi cho qua, coi như cúng cô hồn lại dc them kinh nghiệm….. nick YM nó là hoidoanhanacb chắc nó vẫn còn xài nick này hay đổi nick khác rồi ko chừng. Có khi ăn ở thế giờ xác mục cmn ở nơi nào rồi.
Trong thời gian đó có vào mua cc của 1 thằng mà tới bây giờ vẫn là bạn, nó giúp đỡ mình khá nhiều. Sẵn tiện cảm ơn mày luôn Kiến ạ, dù mày nhỏ hơn tao + chưa gặp mặt bao giờ nhưng tao quý mày lắm :X Rồi AZS sập, thằng cu share cho mình nick VNW, thế là hành trình làm drop bấy giờ lên hương…
Vào VNW mình quen dc 2 shipper pro làm hàng rất chắc tay. Kỳ đó muốn mua 1 cái kindle đọc sách nên lập topic nhờ ng làm dùm, thì gặp dc bác ch…..sky ( giấu tên theo yêu cầu của nhân vật, chắc cũng có ng biết ) pm làm hàng amazon. Thấy tiềm năng lớn nên mình tìm hiểu về làm seller ebay + amazon. Kỳ đó western union ko hiểu sao nó blacklist name nên ko mua dc LR nữa, thỏa thuận mãi với bác ấy là chuyển = dịch vụ chuyển tiền của người Việt bên này, chỉ cần tên + số fone là họ đến tận nơi giao tiền hoặc chuyển khoản ngân hàng ngay, chi phí lại khá rẻ. Một số an hem ngại vụ gặp ngoài đời nên khá khó chịu trong vụ này, ae yên tâm, chả sao hết, ko lưu lại info + nhận tiền sạch thì có gì mà phải sợ. Cũng hên là bác ấy nhận.
Mình tạo acc ebay bán 1 cái, rồi 2 cái, rồi 20 cái kindle 3G, tiền về ào ào như nước, trong 2 tháng kiếm dc gần chục k. Cái add mình đang ở chắc cũng nát bét amz luôn 1 add mà phang chắc phải 3-4 trăm cái kindle, mỗi lần xe Ontrac nó giao hàng là phải kéo theo cái xe đẩy mới chứa đủ. =.=! Nhưng rồi vấn đề xảy ra là đợt kindle sau này khách hàng mở seal thì báo máy bị lock, họ trực tiếp gọi lên amazon thì dc báo là hàng ăn cắp, thế là dispute ebay.
Mình có mở 1 vài cái ra thì nó ngoài lock còn bị kill pin nữa. Cái nào ko cắm điện là đang từ full pin tụt xuống ko còn miếng nào rồi tắt máy… Thế là acc ebay bị khóa, hết đường làm ăn. Bán trên craigslist cho dân quanh vùng thì chỉ đủ tiền sinh hoạt. Lại xuống chó >”<. Rồi lại quen bro S...quay làm newegg sll, chắc tay dã man. Track cứ 1k2-2k đều đều lien tục, khổ nỗi add bị blacklist thì ko làm dc nữa, return nhiều.
Vậy anh em tự hỏi add “clear” lấy đâu ra ? Mình đi kiếm mấy nhà bán trên internet, list lên 1 loạt địa chỉ, rồi làm 1 cái route thuật tiện để check từng add cho nhanh. Thường thì nhà bán nó có cắm cọc báo bán và thường thường là ko có ng ở. AE cứ phang về đấy bảo đảm clear, có điều trước khi deli nhớ dán giấy trước cửa nội dung đại loại là : “ I got to go out. Please leave the package tracking …… at front door. Thanks and have a nice day ! Ký tên “. Đa phần là carrier sẽ drop hàng lại, nếu ko là return chắc luôn, phải gọi lên báo nó change add, nhưng thường thường là return hết.
Mình mất hàng ko biết bao nhiêu mà kể, mỗi lần mất hàng thế khó chịu lắm, phần vì giải thích với shipper, phần vị ngại vì làm mất công shipper. Nhưng nói thật là ae làm với nhau thì nên thong cảm 1 tí. Cũng may mình quen toàn người sảng khoái. AE làm ăn lâu dài ko vì vài thứ lặt vặt mà mất tình cảm. Thằng NE fix lien tục, add nhà bán cảm thấy ko ổn. Mình bắt đầu chuyển sang kiếm add có người ở luôn. Kiếm cách nào ? Mẹo là đến mấy khu nhà sang sang, rảo 1 vòng kiếm mấy nhà ko có xe trước cửa, cầm theo 1 đống coupon quảng cáo của mấy tờ báo trên tay đi vào từng nhà để check có camera chống trộm hay ko.
Muốn chắc ăn thì check xong camer, bỏ vài tờ coupon ở cửa, bấm chuông rồi chạy ra góc nào đó chờ xem có ai mở cửa ko, nếu ko có thì tức là ko có người ở nhà rồi đấy. Lập lại hành động như thế vài lần / tuần vào giờ delivery để check xem có người ở nhà vào giờ đó hay ko, hơi cực nhưng làm drop thì phải chịu thôi, vì an toàn cho mình mà…. Có track chỉ cần vào đăng ký notify qua email rồi kiếm đăng ký fone có internet nó tự báo vào fone thôi, deli thì chạy đi pick. 1 khu làm 1 add vài lần thôi rồi đổi khu khác. bill = ship, bill me later, tax ID, ký tên gì cũng phang tẹt. Có điều 1 lần mình đi pick hàng ( hay còn gọi vui là đi lượm rác ), fone báo delivered, mình 30’ sau mới chạy đi, chạy ngang thì thấy 2 xe police đấu đầu vào nhau ngay trước nhà đó, mình bỏ đi luôn. Cũng may là ko pick đúng giớ, nếu ko thì chắc ko ngồi đây type dc đâu, LOL. Đi pick thì ngó trước ngó sau, nhưng đừng làm ra vẻ như ăn trộm, ng ta để ý đấy, tốt nhất lái xe chạy vài vòng quanh nhà thấy an toàn thì vào lượm hàng thôi.
Sau vụ đấy mình cũng ghê ghê, cậu kia thì có người yêu nên cũng lười test. Thế là nghỉ Newegg, mình cũng nghỉ drop nửa năm. Lại nói về thời gian lúc còn drop cũng nhận hàng lặt vặt từ ebay, amz các kiểu. Mà chủ yếu là hàng mình xài mới đặt shipper thôi ( 1 lần nữa cảm ơn bác chjp ship cho free mấy k hàng ko lấy tiền :X Yêu bác vãi ). Nhưng hãi nhất là 1 lần làm hàng Victoria Secret. Nhờ bro vimeo làm có order $400 cho vợ mà mãi 10 tháng sau nó mới gởi giấy đòi tiền + police tới tận nhà hỏi thăm. Chết cái là lấy chính tên mình nhận hàng nữa chứ, bị nó vật + theo dõi hơn 2 tháng trời mới xong. Khuyên thật là đừng nên nhận hàng Victoria Secret nhé mọi người T______T.
Vài hồi ức + kinh nghiệm thế cho bạn nào chưa biết thì biết thôi. Tại hồi mới làm drop mình chả biết gì cũng chả biết hỏi ai. Hy vọng vài dòng mình viết ở đây có ích. Mọi ng cũng nên nghĩ trong đầu là vào UG cũng chỉ là tạm thời do hoàn cảnh đưa đẩy thôi. Chứ đừng nghĩ đó là việc làm cả đời để rồi chây ỳ ko phấn đấu trong cuộc sống. Ngoài ra, sống ở đời tiền là thứ rất quan trọng nhưng cái tình cũng quan trọng ko kém đâu. Nói ra nghe giống đạo đức giả nhưng mình khuyên AE nên biết chia sẻ những gì mình có. Nhớ đến những lúc AE khó khăn, đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để thông cảm cho nhau hơn. Chúc mem VE thật nhiều sức khỏe. Thân ái.
Để giữ thương hiệu, từ khâu quản lý phục vụ của các nhà “đầu tư” (chủ chứa), tới các em “chim bói cá” (gái mại dâm) đều được các nhà chứa “tập huấn”, nâng tầm “chuyên nghiệp hóa” chặt chẽ, tinh vi tới khó lường…
Nếu đem “dịch vụ tươi mát” ở các phố biển ra để mà so sánh như Sầm Sơn, Cửa Lò, Hải Thịnh, Quất Lâm… thì Đồ Sơn đứng top đầu, thuộc hàng siêu cao thủ, lừng danh với 2 chữ C (casino và cave). Nói về gái ở đây, từ khách du lịch đến dân chơi “đá gà đá vịt” đều phải gật gù mà thừa nhận rằng: Nhan sắc, hình thể đẹp cộng với lòng “yêu nghề” đã tạo cho các em có một sức hút ghê gớm với khách làng chơi. Các em được gọi theo tên thời thượng là gái mại dâm… “công nghệ số”.
Chẳng ai lạ, từ lâu Đồ Sơn đã nổi tiếng với 3 “khu đèn đỏ” lúc nào cũng có tới cả vài trăm em trẻ đẹp, giá rẻ sẵn sàng phục vụ. Không ít người đã quả quyết mại dâm ở Đồ Sơn công khai tới mức trở thành một “ngành công nghiệp”, từ khâu quản lý tới phục vụ đã nâng lên tầm “chuyên nghiệp hóa”. Tư duy các nhà “đầu tư” (chủ chứa) cho rằng, dịch vụ tốt tươi này buộc phải tồn tại ở địa danh này – “không thể khác được” – H. gã chủ chứa có máu mặt ở khu 2 quả quyết. Sau hồi “chém gió”, bất ngờ gã đặt câu hỏi: “Nếu không có “cái ấy”, ông, khách du lịch… còn ai nữa muốn đến Đồ Sơn chỉ để tắm “ao biển” đục ngầu hay không?”, rồi gã cười nham nhở.
Chân đã từng bước tới và mắt đã mười mươi nhìn rõ, ở Đồ Sơn, dường như nạn mại dâm không còn che giấu… Chả vậy ngồi ở quán nước vỉa hè, nghe mấy em “hàng” miệng oang oang kể đủ ngón “tiểu xảo” quanh chuyện giường chiếu, son phấn… Trao đổi về “công việc” ấy, các em thường dùng ngôn từ như là một nghề nghiệp bình thường đã được xã hội thừa nhận từ lâu. Kiểu như “đi làm”, “xong khoán chưa”…
Buổi tối, sau khi được mời đánh chén tại một nhà hàng ở khu 1, bụng kêu sục sục như nồi cơm đang sôi vì ăn phải thứ hải sản nằm “đắp chiếu” cỡ đến non tháng “bỏ đi thì tiếc”, nhìn bộ mặt nhăn nhó của tôi gã bạn cùng đi vỗ đùi giọng lang băm bảo, làm chầu cà phê ắt tiêu tan bệnh “khẩn cấp”. Kể cũng lạ, giống hải sản tanh tưởi là vậy, gặp phải cái ngữ nước sền sệt, màu đen và đắng ấy cắt cơn đau trong dăm phút.
Tấp tểnh ở bãi biển khu 2, tôi liên tục nhận được những lời chào mời, đại loại “các em đẹp, U19, phòng đẹp, giá mùa đông rẻ bất ngờ”. Nhảy đại lên xe của gã xe ôm kè kè chạy đằng sau, lượn lờ dăm vòng với ý nghĩ chiêm ngưỡng biển cả, nhưng ngồi sau phải nghe đủ thứ quảng cáo đến điếc cả tai, thậm chí hứng chịu cả “mưa xuân” từ mồm gã xe ôm kiêm “môi giới mại dâm bán chuyên nghiệp”.
ới một nhà nghỉ ở khu 2, hơn chục em đứng sát nhau lố nhố, ăn mặc kiểu “có cũng như không”, nhưng nom toàn là “các chị hết đát” mặt trát phấn son xanh đỏ như… chim bói cá ở các thành phố dạt về tìm “tép riu”, đắt rẻ đi tuốt tuột. Tống khứ gã xe ôm sau khi “bo” thêm 50 ngàn, định bụng tìm một chỗ bình yên sát biển, nhưng dưới ánh đèn mờ đỏ quạch, có cả chục em đang đứng “phơi hàng” để khách chọn lựa.
Dù đã ngồi ở góc tối khuất, một em vẫn nhìn thấy tôi. Tiến về phía tôi, miệng nói như mê sảng “mở hàng em cái”, nói xong em tung mông ngồi thỏm vào lòng, tranh thủ tình tứ “mắt chơm chớp” đầy quyến rũ làm “hớp hồn” khách. Sau màn tiếp thị “khủng bố” không làm “xiêu lòng” vị khách là tôi, em lanh lợi chuyển “chiêu” tình cảm.
Em bảo tên Hiền, mới 19 tuổi nhưng đã có thâm niên “2 năm trong nghề”, quê tận Phú Thọ. “Trước em đi làm ở Hà Nội, khu Cầu Diễn, nhưng ở đấy làm ăn khó khăn quá nên dạt về đây. ở đây mỗi lần đi khách được ít tiền, nhưng mùa du lịch đông khách lắm nên cũng kiếm được kha khá. Cuộc đời cứ trôi dạt ra đến tận bãi biển thế này, người ta gọi bọn em là “ghẹ” kể cũng đúng” – cô ả thỏ thẻ.
Trong vô số câu chuyện “mỏ đỏ” kể về nghề, ngoài tính chất chuyên nghiệp của công việc đang làm, thì các chủ chứa ở đây quản lý khá chặt chẽ và tinh vi. Theo đó, tất cả các gái mại dâm ở đây được chủ chứa “giao khoán” 20 khách /ngày với mức ăn chia là “cưa đôi”, nếu vượt “năng suất” thì số tiền đi khách, em sẽ được hưởng trọn.
Xưa chỉ nghe thấy từ “khoán” dành cho người lao động, nay các chủ chứa ra cả “mức khoán” cho gái mại dâm, điều mà không ai có thể tưởng tượng được. Kể tới đây, em kéo tuột tôi đứng dậy bảo, “anh vào giúp em đủ khoán…”!
Có cả “bảng lương”!
Anh Quang – chủ một nhà nghỉ tại khu 3 cho biết, gái mại dâm ở đây được thu gom và quản lý rất chuyên nghiệp, có cả sổ chấm công, kê bảng lương cho nhân viên đàng hoàng. Các em muốn sống ở “miền đất hứa” này phải trẻ, đẹp, chiều khách và đặc biệt phải rất… yêu nghề. Theo anh Quang thì ở đây có khoảng 1/3 gái mại dâm được thuyên chuyển, mua bán từ nơi khác về, 1/3 là các cô gái tự tìm đến làm việc. Phần còn lại được gọi là của quý, tức là con nhà lành.
Mỗi nhà hàng lớn thường có nhiều vệ tinh đi săn lùng con gái ở cổng các xí nghiệp, cơ quan nhiều lao động nữ. Trong vai những tay công tử đẹp mã, giàu sang, bọn này lân la tại các tiệm may, quán gội đầu, chụp ảnh gần đó rồi làm quen, rủ đi chơi, hát karaoke. Khi con mồi đã cắn câu, bọn chúng bắt đầu đưa họ đi chơi Đồ Sơn ăn chơi, hát hò thỏa sức rồi giữa chừng kiếm cớ ra ngoài. Mấy tiếng sau, chủ quán vào cùng một số tay anh chị đòi tiền với con số khoảng vài triệu đồng. Thế là mỗi cô bị đẩy vào một phòng và bị dọa nạt uy hiếp… Loại hàng theo kiểu này các chủ nhà nghỉ có thể khai thác khắp nơi với đội ngũ “cộng tác viên” hùng hậu.
“Thủ tục” để trở thành một “nhà đầu tư” ở “khu công nghiệp không khói” này vô cùng đơn giản”, đa số các em đến Đồ Sơn đều tự nguyện, không bị ai ép buộc, vì vậy chẳng mấy em hận đời, hận tình hay bị bán mua mà đơn giản chỉ coi đây là một cách dễ kiếm tiền.
Công an thị xã Đồ Sơn cho biết, qua một số lần bắt quả tang các nhà nghỉ hoạt động mại dâm đều thu được những cuốn sổ ghi chép của chủ chứa. Tên người bán dâm được viết tắt, kẻ ô, chấm công theo ký hiệu cho mỗi lần đi khách. Theo anh Quang giải thích rằng, ký hiệu “n” là tàu nhanh, “c” là chậm (qua đêm), sau mỗi ký hiệu đó là tên viết tắt của các nhà hàng mà gái mại dâm trú ngụ. Ghi sổ chấm công cũng là một thủ đoạn để khống chế gái mại dâm. Các cô không được lấy tiền đi khách ngay vì chủ sẽ chấm công và cuối tháng mới được trả tiền. Mỗi lần đi khách, một cô được 60.000 đồng, còn lại là “nhà đầu tư” hưởng. Người nào khi có việc như ốm đau, về quê mới được trả ít một. Làm như vậy, không ai dám vứt bỏ công lao của mình mà bỏ trốn. Các nhà hàng ở đây, có nhiều nơi không có phòng riêng kín đáo vì theo chủ chứa thì làm như vậy sẽ “vướng mắt” công an. Có nhà xây hầm dưới đất để cất giấu tiếp viên. Gái mại dâm được trang bị một chiếc vòng đeo cổ mặt nhựa điều khiển từ xa, khi vòng phát sáng một nhịp là đã hết giờ, ba nhịp là “có động”.
Để giữ gìn “thương hiệu”, sau khi “hoàn thành nhiệm vụ”, các em bao giờ cũng chào khách rất lễ phép và lặng lẽ đi ra không một lời đòi hỏi dù không được cho thêm tiền. Các cơ sở lưu trú tư nhân hầu như đều có nhân viên và thực hiện việc luân chuyển, trao đổi một cách nhuần nhuyễn. Không tranh giành, không chặt chém, lừa gạt…
Quả như người ta nói “không đi không biết Đồ Sơn” và Đồ Sơn mà tôi biết trong bài viết này là sự buông lỏng quản lý của các nhà chức trách địa phươngQ, hay là không biết để tệ nạn mại dâm ở đây công khai tới mức trở thành một “ngành công nghiệp”!